Chuyện cổ tích xứ Khoai Lang



(Hơi bậy tí nhưng mà đọc buồn cười không chịu được )



Ngày xưa ở xứ Khoai Lang

Có nàng công chúa mịn màng Khoai Tây

Anh hùng bao kẻ mê say

Dù cho nàng có đêm ngày "tha hương"

Vua cha liệu tính trăm đường

Thôi đành kén rể cho nàng có đôi

Yết thị dán khắp mọi nơi

Ai mà bủm giỏi xin mời dự thi ("bủm" là cách giải tán đám đông mà không cần lựu đạn cay đó)

Chẳng đo tài trí làm gì

Chỉ đo lượng khí thoát ra bên ngoài....



Xa xa ở xứ Mông Sơ

Có chàng trai trẻ, pút đờ găn đao (PutTheGunDown)

Đẹp trai từa tựa siêu sao

Có tài bủm khẽ, đổ nhào vạn quân

Tiếng thơm nô nức xa gần

Nhưng chàng vẫn cứ độc thân giữa đời

Biết tin, sung sướng rụng rời

Vừa bủm vừa chạy, thả rơi vài hòn(???)

Tư trang xếp lại cho tròn

Chàng vượt trăm núi, ngàn non tìm về...



Anh tài tụ tập nơi nơi

Khéo đái một bãi thì trôi kinh thành

Đủ màu da trắng, vàng, xanh

Một mùi ngan ngát ngỡ ngàng mọi nơi

Thịt cá thì chỉ ăn chơi

Tất cả chủ yếu là xơi khoai mì

Trong lòng mơ mộng có khi

Sánh cùng công chúa, còn gì vui hơn...



Đức vua đánh một tiếng cồng

Anh hùng thót bụng, khí xông tới trời

Tiếc là bao kẻ đứt hơi

Tiếng bủm khe khẽ như lời nỉ non

Có kẻ bủm cả ra ..hòn

Có người ngơ ngác, mỏi mòn chẳng ra

Công chúa buồn bã hỏi cha:

"Kiếp này con chịu lỡ làng rồi sao?"

Đến lượt pút đờ găn đao

Hai chân dang rộng, tiến vào cuộc thi

Khuôn mặt có chút lầm lì

(Vừa xơi một tạ khoai mì, khoai lang )

Chàng thả tiếng Bủm rền vang

Ngọc Hoàng hốt hoảng, vội vàng làm mưa

***, gà tan tác búa xua

Kinh thành hoảng loạn như vừa nổ bom

Tiếng Bủm khi bổng, lúc trầm

Nghe như tiếng sáo âm thầm đêm xuân

Công chúa lộ vẻ..đần đần

Vội vàng bước xuống, góp phần hoà ca

Thỏ thẻ nói với vua cha:

"Chàng này xứng đáng được là chồng con!"



Kinh thành náo nhiệt tưng bừng

Dân chúng bịt mũi chúc mừng nhân duyên

Trai anh hùng, gái thuyền quyên

Câu chuyện còn mãi lưu truyền thế gian

Có chàng bủm thối kinh hoàng

Trở thành phò (mã) xứ Khoai Lang, Khoai Mỳ!!!