User Tag List

Hiện kết quả từ 1 tới 2 của 2
Chủ đề: Giai Thoại Danh Nhân Việt Nam - Lương thế Vinh
Quét Mã QR
http://thegioitinhoc.vn/showthread.php?t=124088
  1. #1
    Avatar của U60Bp
    U60Bp đang offline Gà chạy bộ
    Tham gia ngày
    03-06-2011
    Đến từ
    KP2, P Long Phước, TX Phước Long, T Bình Phước
    Bài gửi
    887
    Cảm ơn
    2.649
    Được cảm ơn 2.031 lần trong 824 bài

    Mặc định Giai Thoại Danh Nhân Việt Nam - Lương thế Vinh

    Giai thoại về Lương Thế Vinh
    Bạn phải đăng ký để thấy được link
    Bạn phải đăng ký để thấy được link
    Bạn phải đăng ký để thấy được link
    Bạn phải đăng ký để thấy được link
    Bạn phải đăng ký để thấy được link
    Bạn phải đăng ký để thấy được link
    Bạn phải đăng ký để thấy được link
    Bạn phải đăng ký để thấy được link

    1- Trái bưởi - Sức đẩy Archimède
    Hôm đó, cậu đem một trái bưởi ra bãi tha ma (chỗ bạn bè thả trâu) làm quả bóng để các bạn cùng chơi. Bỗng quả bưởi lăn xuống một trong những cái hố bên mép bãi người ta đào để ngăn trâu bò khỏi phá lúa. Cái hố rất hẹp lại rất sâu không xuống mà cũng không với tay lấy lên được. Bọn trẻ tưởng thế là mất đồ chơi. Nhưng Lương Thế Vinh nghĩ một lát, rồi mới hớn hở rủ bạn đi mượn vài chiếc gầu giai đi múc nước đổ xuống hố. Bọn trẻ không hiểu Vinh làm thế để làm gì. Nhưng lát sau thấy Vinh cúi xuống cầm quả bưởi lên, chúng rất sửng sốt phục tài Vinh.

    Từ đó trẻ con trong làng truyền nhau rằng Lương Thế Vinh là thần, có một câu "thần chú" hay lắm, có thể gọi được những vật vô tri như quả bưởi lại với mình.

    Thực ra thì Vinh trèo cây hái bưởi bên bờ ao, sẩy tay cậu làm rơi quả bưởi xuống nước tưởng mất. Nhưng khi nhìn thấy bưởi nổi trên mặt ao, Vinh đã lấy cành tre khều vào và đem ra bãi chơi. Lúc quả bưởi lăn xuống hố, cậu đã chợt nhớ lại và nghĩ ra cách lấy nước đổ xuống cho bưởi nổi lên. Vốn thích thơ ca, hò, vè nên trong khi cúi xuống chờ bưởi, cậu vui miệng đọc lẩm nhẩm:

    Bưởi ơi bưởi
    Nghe tao gọi
    Lên đi nào
    Đừng quên lối
    Đừng bỏ tao...


    Và bọn trẻ cứ nghĩ rằng Vinh đọc "thần chú".
    2) Phương pháp học của ông

    Lương Thế Vinh là người biết kết hợp rất khéo giữa chơi và học, nên từ nhỏ Vinh học rất thoải mái và lại đạt kết quả cao.

    Vinh học đến đâu, hiểu đến đấy, học một mà biết mười. Khi đã ngồi học thì tập trung tư tưởng rất cao, luôn muốn thực nghiệm những điều đã học vào đời sống. Trong khi vui chơi như câu cá, thả diều, bẫy chim, Vinh luôn kết hợp với việc học. Lúc thả diều, Vinh rung dây diều để tính toán, ước lượng chiều dài, chiều cao. Khi câu cá, Vinh tìm hiểu đời sống các sinh vật, ước tính đo lường chiều sâu ao hồ, chiều rộng sông ngòi... và kiểm tra lại bằng thực nghiệm. Vinh nghĩ ra cách đo bóng cây mà suy ra chiều dài của cây.

    Người đời còn truyền lại câu chuyện sau đây:

    Dạo đó, Lương Thế Vinh và Quách Đình Bảo là hai người nổi tiếng vùng Sơn Nam (Thái Bình- Nam Định bây giờ) về thông minh, học giỏi. Một hôm, sắp đến kỳ thi, Lương Thế Vinh tìm sang làng Phúc Khê bên Sơn Nam hạ để thăm Quách Đình Bảo, toan bàn chuyện cùng lên kinh ứng thí.

    Đến làng, Vinh ghé một quán nước nghỉ chân. Tại đây Vinh nghe người ta nói là Quách Đình Bảo đang ngày đêm dùi mài kinh sử quên ngủ, quên ăn. Chắc chắn kỳ này Bảo phải đứng đầu bảng vàng. Vinh cười nói:

    - Kỳ thi đến nơi mà còn chúi đầu vào quyển sách, cố tụng niệm thêm vài chữ. Vậy cũng gọi là biết học ư? Ta có đến thăm cũng chẳng có gì để bàn bạc - Vinh nói thế rồi bỏ ra về.

    Quách Đình Bảo nghe được chuyện trên, gật gù:

    - Người đó hẳn là Lương Thế Vinh, ta phải đi tìm mới được!

    Thế là Bảo chuẩn bị khăn gói, tìm đến Cao Hương thăm Vinh. Chắc mẩm đến nhà sẽ gặp ngay Vinh đang đọc sách, nhưng Vinh đi vắng, người nhà bảo Vinh đang chơi ngoài bãi.

    Quách Đình Bảo ra bãi tìm, quả thấy Vinh đang thả diều, chạy chơi cùng bạn bè, rất ung dung thư thái. Bảo phục lắm tự nói với mình: "Người này khôi ngô tuấn tú, phong thái ung dung, ta có học mấy cũng không thể theo kịp".

    Quả nhiên sau đó, khoa Quý Mùi năm Quang Thuận thứ tư, đời vua Lê Thánh Tông (1463) Lương Thế Vinh đỗ Trạng nguyên (đỗ đầu), Quách Đình Bảo đỗ Thám hoa (đỗ thứ 3). Năm ấy Lương Thế Vinh mới hăm hai tuổi.
    3) Cách cân voi và đo bề dày tờ giấy

    Ngày xưa, vua quan Trung Quốc thường cậy thế nước lớn, coi thường nước ta, cho nước ta là man di, mọi rợ. Về tinh thần bất khuất của cha ông ta thì chúng đã được nhiều bài học. Nhưng về mặt khoa học thì chúng chưa phục lắm.

    Một lần sứ nhà Thanh là Chu Hy sang nước ta, vua Thánh Tông sai Lương Thế Vinh ra tiếp. Hy nghe đồn Lương Thế Vinh không những nổi tiếng về văn chương âm nhạc, mà còn tinh thông cả toán học nên mới hỏi:

    - Có phải ông làm sách Đại thành toán pháp, định thước đo ruộng đất, chế ra bàn tính của nước Nam đó không?

    Lương Thế Vinh đáp:

    - Dạ, đúng thế!

    Nhân có con voi rất to đang kéo gỗ trên sông, Chu Hy bảo:

    - Trạng thử cân xem con voi kia nặng bao nhiêu!

    - Xin vâng!

    Dứt lời, Vinh xăm xăm cầm cân đi cân voi.

    - Tôi xem chiếc cân của ông hơi nhỏ so với con voi đấy! - Hy cười nói.

    - Thì chia nhỏ voi ra! Vinh thản nhiên trả lời!

    - Ông định mổ thịt voi à? Cho tôi xin một miếng gan nhé!

    Lương Thế Vinh tỉnh khô không đáp. Đến bến sông, trạng chỉ chiếc thuyền bỏ không, sai lính dắt voi xuống. Thuyền đang nổi, do voi nặng nên đầm sâu xuống. Lương Thế Vinh cho lính lội xuống đánh dấu mép nước bên thuyền rồi dắt voi lên. Kế đó trạng ra lệnh đổ đá hộc xuống thuyền, thuyền lại đầm xuống dần cho tới đúng dấu cũ thì ngưng đổ đá.

    Thế rồi trạng bắc cân lên cân đá. Trạng cho bảo sứ nhà Thanh:

    - Ông ra mà xem cân voi!

    Sứ Tàu trông thấy cả sợ, nhưng vẫn tỏ ra bình tĩnh coi thường. Khi xong việc, Hy nói:

    - Ông thật là giỏi! Tiếng đồn quả không ngoa! Ông đã cân được voi to, vậy ông có thể đo được tờ giấy này dày bao nhiêu không?

    Sứ nói rồi xé một tờ giấy bản rất mỏng từ một cuốn sách dày đưa cho Lương Thế Vinh, Hy lại đưa luôn một chiếc thước.

    Giấy thì mỏng mà li chia ở thước lại quá thô, Vinh nghĩ giây lát rồi nói:

    - Ngài cho tôi mượn cuốn sách!

    - Sứ đưa ngay sách cho Lương Thế Vinh với vẻ không tin tưởng lắm.

    Lương Thế Vinh lấy thước đo cuốn sách, tính nhẩm một lát rồi nói bề dày tờ giấy.

    Kết quả rất khớp với con số đã viết sẵn ở nhà. Nhưng sứ chưa tin tài Lương Thế Vinh, cho là ông đoán mò. Khi nghe Vinh nói việc đo này rất dễ, chỉ cần đo bề dày cả cuốn sách rồi chia đều cho số tờ là ra ngay kết quả thì sứ ngửa mặt lên trời than: "Danh đồn quả không sai. Nước Nam quả có lắm người tài!"

    Lương Thế Vinh quả là kỳ tài! Ông nghĩ ra cách cân đo tài tình ngay cả trong lúc bất ngờ, cần ứng phó nhanh chóng. Gặp vật to thì ông chia nhỏ, gặp vật nhỏ thì ông gộp lại. Phải chăng ý tưởng của Lương Thế Vinh chính là mầm mống của phép tính vi phân (chia nhỏ) và tích phân (gộp lại) mà ngày nay là những công cụ không thể thiếu được của toán học hiện đại.
    ( Còn tiếp)
    Nguồn : vietsciences.free.fr

    P/S : Mình phải chia làm 2 lần mới post lên hết được bài này, bơi vì mỗi bài viết không đươc quá 20.000 từ. Mong các bạn thông cảm


    Chủ đề tương tự:

    To view links or images in signatures your post count must be 10 or greater. You currently have 0 posts.

    Mình Đã Trở Lại Như Xưa

  2. Thành viên sau đã cảm ơn U60Bp về bài viết hữu ích này:

    kidzero (29-05-2012)

  3. # ADS
    Quảng cáo Liên hệ: 0906.26.26.26
    Tham gia ngày
    Always
    Đến từ
    Advertising world
    Bài gửi
    Many


     
  4. #2
    Avatar của U60Bp
    U60Bp đang offline Gà chạy bộ
    Tham gia ngày
    03-06-2011
    Đến từ
    KP2, P Long Phước, TX Phước Long, T Bình Phước
    Bài gửi
    887
    Cảm ơn
    2.649
    Được cảm ơn 2.031 lần trong 824 bài

    Mặc định Giai Thoại Danh Nhân Việt Nam- Lương Thế Vinh ( Tiếp theo )

    4) Với vua Lê Thánh tông:


    a) Một cách khen vua

    Lương Thế Vinh thuở bé nghịch ngợm nổi tiếng. Ông hay tắm sông hồ thành thử bơi lội rất giỏi. Lê Thánh Tông biết rõ chuyện ấy, nên một hôm đi chơi thuyền có Lương Thế Vinh và các quan theo hầu, Vua liền giả vờ say rượu ẩy Vinh rơi tòm xuống sông, rồi cứ cho tiếp tục chèo thuyền đi.
    Không ngờ Lương Thế Vinh rơi xuống, liền lặn một hơi đi thật xa, rồi đến một chỗ vắng lên bờ ngồi núp vào một bụi rậm chẳng ai trông thấy. Lê Thánh Tông chờ mãi không thấy Vinh trồi đầu lên, bấy giờ mới hoảng hồn, vội cho quân lính nhảy xuống tìm vớt, nhưng tìm mãi cũng chẳng thấy đâu. Vua hết sức ân hận vì lối chơi đùa quá quắt của mình, chỉ muốn khóc, thì tự nhiên thấy Vinh từ dưới nước ngóc đầu lên lắc đầu cười ngất. Khi lên thuyền rồi, Vinh vẫn còn cười. Thánh Tông ngạc nhiên hỏi mãi, cuối cùng Vinh mới tâu:

    "Thần ở dưới nước lâu là vì gặp phải một việc kỳ lạ và thú vị. Thần gặp cụ Khuất Nguyên, cụ hỏi thần xuống làm gì?. Thần thưa dối là thần chán đời muốn chết. Nghe qua, cụ Khuất Nguyên tròn xoe mắt, mắng thần: "Mày là thằng điên!. Tao gặp Sở Hoài Vương và Khoảng Tương Vương hôn quân vô đạo, mới dám bỏ nước bỏ dân trầm mình ở sông Mịch La. Chứ mày đã gặp được bậc thánh quân minh đế, sao còn định vớ vẩn cái gì?". Thế rồi cụ đá thần một cái, thần mới về đây!".
    Lê Thánh Tông nghe xong biết là Lương Thế Vinh nịnh khéo mình, nhưng cũng rất hài lòng, thưởng cho Vinh rất nhiều vàng lụa.
    b) Ứng đáp với vua

    Vua Lê Thánh Tông đi kinh lý vùng Sơn Nam hạ, ghé thăm làng Cao Hương, huyện Vụ Bản, quê hương của Trạng Nguyên Lương Thế Vinh, lúc bấy giờ cũng đang theo hầu Vua.
    Hôm sau vua đến thăm chùa làng. Khi ấy, sư cụ đang bận tụng kinh. Bỗng sư cụ đánh rơi chiếc quạt xuống đất. Vẫn tiếp tục tụng, sư cụ lấy tay ra hiệu cho chú tiểu cúi xuống nhặt, nhưng một vị quan tùy tòng của Lê Thánh Tông đã nhanh tay nhặt cho sư cụ. Vua Lê Thánh Tông trông thấy vậy, liền nghĩ ra một vế đối, trong bữa tiệc hôm đó đã thách các quan đối.
    Vế ấy như sau:
    Ðường thượng tụng kinh sư sử sứ...
    Nghĩa là: Trên bục tụng kinh sư khiến sứ ( nhà sư sai khiến được quan)
    Câu nói này oái ăm ở ba chữ sư sử. Các quan đều chịu chẳng ai nghĩ ra câu gì.


    Trạng nguyên Lương Thế Vinh cứ để họ suy nghĩ chán chê. Ông ung dung ngồi uống rượu chẳng nói năng gì. Vua Lê Thánh Tông quay lại bảo đích danh ông phải đối , với hy vọng đưa ông đến chỗ chịu bí. Nhưng ông chỉ cười trừ.

    Một lúc ông cho lính hầu chạy ngay về nhà mời vợ đến . Bà trạng đến, ông lấy cớ quá say xin phép vua cho vợ dìu mình về.
    Thấy Vinh là một tay có tài ứng đối mà hôm nay cũng đành phải đánh bài chuồn, nhà vua lấy làm đắc ý lắm, liền giục:
    " Thế nào? Ðối được hay không thì phải nói đã rồi hẵng về chứ?"

    Vinh gãi đầu gãi tai rồi chắp tay ngập ngừng:

    - Dạ... muôn tâu, Thần đối rồi đấy ạ!

    Vua và các quan lấy làm lạ bảo Vinh thử đọc xem. Vinh cứ một mực:" Ðối rồi đấy chứ ạ!" hoài. Sau nhà vua gạn mãi, Vinh mới chỉ tay vào người vợ đang dìu mình, mà đọc rằng:
    Ðình tiền túy tửu, phụ phù phu.
    Nghĩa là: Trước sân say rượu, vợ dìu chồng.

    Nhà vua cười và thưởng cho rất hậu.

    c) Lời tiên đoán
    Một hôm, lúc chầu trong triều, vua hớn hở nói với Vinh:

    - Trẫm có nhiều con trai, việc thiên hạ không việc gì phải lo ngại nữa!

    Lương Thế Vinh tâu:

    - Lắm con trai là lắm giặc. Không lo sao được!

    Vua lấy làm lạ hỏi:

    - Ta không rõ sao lại thế?

    Trạng tâu không úp mở:

    - Ngôi báu chỉ có một. Bệ hạ có nhiều con trai càng có nhiều sự tranh giành ngôi báu. Như vậy phải lo lắm chứ!

    Đúng như lời tiên đoán của ông. Sau đó con cháu nhà vua tranh giành ngôi thứ, chém giết lẫn nhau, làm cho triều chính đổ nát, trăm họ lầm than. Chỉ ba chục năm sau khi Thánh Tông mất, Mạc Đăng Dung đã nhân cơ hội mà cướp ngôi nhà Lê.

    5) Răn dạy các quan

    Lương Thế Vinh rất ghét những viên quan hống hách, hà hiếp nhân dân. Ông có nhiều học trò giỏi đỗ cao, làm quan lớn. Với học trò nào ông cũng dạy về lòng yêu dân, đức khiêm tốn. Có lần, một viên quan huyện hách dịch đã bị ông cho một bài học, làm trò cười cho thiên hạ.

    Bữa ấy, ông đi thăm bạn bè, ngồi nghỉ chân ở quán nước bên đường. Bỗng thấy một đoàn rước quan huyện đi qua. Dân trong vùng đều biết viên quan này thường hay bắt người dọc đường khiêng cáng, bèn bảo nhau trốn chạy cả. Vì không biết lệ đó nên ông cứ ung dung ngồi nghỉ đến khi tên lính hầu của quan huyện bắt ra khiêng cáng.

    Lương Thế Vinh khúm núm bước lại ghé vai khiêng cáng. Khi cáng quan đi đến chỗ bùn lội, ông làm như vô tình trượt chân văng cáng, hất quan huyện ngã chỏng gọng giữa vũng, áo, mũ, cân đai bê bết bùn.

    Quan huyện đỏ tím mặt mày vì giận, đang toan định đổ cơn thịnh nộ lên đầu kẻ hầu hạ mình thì trạng vẫy người đi đường, nói lớn:

    - Bác gọi hộ anh học trò tôi là thám hoa Văn Cát ra khiêng hầu võng quan huyện thay thầy.

    Quan huyện xanh xám mặt mày, cuống quýt quỳ mọp xuống bùn lạy như bổ củi, xin quan trạng tha tội cho.

    Lương Thế Vinh nhẹ nhàng lấy lời răn dạy, từ đó viên quan huyện chừa thói hống hách với dân.

    Nguồn : vietsciences.free.fr


    To view links or images in signatures your post count must be 10 or greater. You currently have 0 posts.

    Mình Đã Trở Lại Như Xưa

Người dùng tìm thấy trang này bằng các từ khóa

giai thoai danh nhan viet nam

http:thegioitinhoc.vnthu-gian124088-giai-thoai-danh-nhan-viet-nam-luong-the-vinh.html

danh nhân lương thế vinh

danh nhan luong the vinh

bon sai luong the vinh

Nhung gai thoai vui ve dang nhan vietgiai thoai danh nhandanhnhan dat viet luong the vinhdchuyện anh nhân lương thế vinhcacgiai thoai ve luong the vinhchan dung danh nhan luong the vinhdanh nhan lich luong the vinhGioi thieu ve danh nhan luong the vinhtruyện danh nhân lương thế vinhtài ứng đối các danh nhânTruyen cac giai thoai lich su cac danh nhan Viet nam Luong the Vinh tu hy mot giai thoaiLuong the vinh voi giai thoai do do day to giay

Tag cho chủ đề này

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •