Nguồn : CaocongKien- Yume



Nỗi nhớ mùa hoa phượng


Màu hoa phượng vĩ làm tôi nhớ
Mái trường xưa với tuổi học trò.
Áo trắng thơ ngây vui cùng gió...
Tôi và em dưới trời phượng đỏ.
Hỏi nhỏ em : Phượng nở vì ai?
Em nguýt dài : Vậy mà cũng hỏi
Chúm chím môi cười em nói :
Nở vì ai - anh hỏi làm chi?
Tôi mỉm cười : Để tìm nỗi nhớ.
Em quay ngoắt dưới trời nắng đổ :
Đi mà tìm nỗi nhớ của anh…
Em bỏ tôi dưới tán phượng xanh
Buồn ngẩn ngơ bao điều chưa ngỏ.
Em đi xa - hóa thành cơn gió
Bay mọi nơi - tôi biết tìm đâu?
Để tìm em, tôi hóa con ve nhỏ
Giọng hát buồn u uất sầu bi.
Lượn khắp trời như cánh lưu ly...
Mùa phượng này tôi lại ra đi.
Tìm người xưa và điều tôi nhớ...