User Tag List

Results 1 to 1 of 1
Chủ đề: “Tết nay anh không thèm kẹo mứt vì đã có môi em thơm ngọt tựa sen hồng..
Quét Mã QR
http://thegioitinhoc.vn/showthread.php?t=51542
  1. #1
    Kim Nguyen's Avatar
    Kim Nguyen is offline SMod thân thiện 2011
    Join Date
    27-11-2009
    Location
    Melbourne Australia
    Posts
    30,794
    Thanks
    1,803
    Thanked 26,413 Times in 12,567 Posts

    Default “Tết nay anh không thèm kẹo mứt vì đã có môi em thơm ngọt tựa sen hồng..

    TThảo

    Thằng bé đen nhẻm vừa bước chân thấp chân cao, vừa hát nghêu ngao một bài hát đang thịnh hành: “Tết nay anh không thèm kẹo mứt vì đã có môi em thơm ngọt tựa sen hồng... Tết nay anh không thèm đi chơi, xi nê hay nhạc hội, Đà Lạt hay Vũng Tàu...”. Trên tay nó là một phong pháo. Trong xóm, nó là thằng ba gai hết chỗ nói. Nơi nào có con nít đánh lộn thì chỗ đó không thể thiếu nó, và ngược lại nơi nào có nó thì chỗ đó không thể không có con nít đánh lộn. Nó tên Phong, con của bà Hai trong xóm. Ba nó bận đi làm ăn xa, mỗi độ tết mới về.

    Nó có hiếu với má nó lắm. Đi đánh lộn nó chẳng sợ, chọc mấy đứa con gái trong xóm khóc nó cũng chẳng sợ, duy chỉ có điều má trừng mắt là nó đã... im ru. Bạn thân nó cũng nhiều mà “kẻ thù” cũng không phải là ít. “Kẻ thù” ở đây có nghĩa là phía bên kia trong các cuộc... “lấy bông lau làm cờ”

    Trưa nay, nó ra đầu cầu gần chợ ngóng coi ba nó đã về tới chưa. Đợi mãi sốt ruột, cái bụng lại đói cồn cào, nó đành phải thất thểu trở về nhà lục cơm nguội rồi chiều ra đợi tiếp. Nó mua phong pháo của quán bà Tư từ sáng nhưng không vội đốt, một là vì nó tiếc, hai là còn dùng để hù con nhỏ đáng ghét kế bên nhà, con của bà Ba.

    Con nhỏ đáng ghét là Thảo. Hai đứa ở sát nhà, chung một hàng rào bông bụp mà lại kỵ nhau như mèo với chuột. Con Thảo dù không ham đấm đá vẫn thích đi làm “cổ động viên” cho “bọn bên kia”. Hôm nay, nó sẽ cho con Thảo biết tay bằng cách đốt những viên pháo lẻ rồi thảy đến gần con nhỏ. Con nhỏ không sợ đến xanh mặt, mới là lạ. Bọn con gái có đứa nào mà không bị “dị ứng” với tiếng nổ chát chúa của pháo đâu.

    Ăn cơm nguội xong, nó lò dò ra sân cố ý nhìn sang nhà hàng xóm coi con Thảo đang làm gì. Nó nghe tiếng con nhỏ nhõng nhẽo:
    - Má ơi, má cho Thảo mặc thử bộ đồ mới một chút, một chút thôi rồi Thảo sẽ cởi ra xếp lại ngay ngắn đợi đến sáng mồng Một, được không má?

    Có tiếng bà Ba trả lời:
    - Con mặc thì mặc nhưng phải giữ cho cẩn thận. Nhà mình nghèo, má chỉ có thể may cho con một bộ đồ tết thôi.

    Tiếng con Thảo hân hoan:
    - Dạ Thảo biết rồi!
    - Lát nữa má ra đồng, con coi chừng nhà. Tết nhứt, trộm cắp dữ lắm đó. Nhớ nghe con!

    oOo

    Dưới ánh nắng trưa, thằng Phong đang đợi dịp... thảy pháo hù con Thảo thì con bé tự động xuất hiện. Trên người nó là một bộ quần áo mới có bông màu tím. Con Thảo dường như chẳng thèm để ý đến sự có mặt đầy ... ý đồ đen tối của thằng Phong, nhởn nhơ đi lại hàng rào, hái cái bông bụp màu đỏ gắn lên vành tai bên phải, rồi lại hái cái bông bụp màu vàng gắn lên vành tai bên trái, xong nó niểng đầu qua, niểng đầu lại, điệu bộ nhí nhảnh. Thằng Phong nghĩ thầm “Trời ơi, chắc con nhỏ này mới đi coi hát bội ngoài đình hồi tối nên bây giờ bắt chước”. Không suy nghĩ nhiều, thằng Phong thấy đây đúng là thời điểm chín mùi. Nó vội “từng bước, từng bước thầm” đi vào nhà, ghé bàn thờ ông Táo ăn cắp cây nhang (mấy ngày này ông Táo đã về trời chầu Ngọc Hoàng nên nó sẽ không bị tội). Xong, nó lại “từng bước, từng bước thầm” trở ra với những viên pháo trong túi quần và một viên trong tay.

    “Đùng!”

    Con Thảo hoảng hồn, bịt kín hai tai kèm theo tiếng hét “Má ơi, chết con!”. Bên kia thằng Phong cười khoái chí. Khi con Thảo định thần trở lại, hai cái bông bụp gắn hai bên tai cũng dập nát, tả tơi rơi xuống đất, nó nhìn thằng Phong bằng đôi mắt căm hờn rồi bỏ chạy vào nhà. Bình thường, con nhỏ thế nào cũng phải... chanh chua chửi vài ba tiếng rồi mới đi méc má, hay ra cửa sau méc với má thằng Phong. Hôm nay má con nhỏ đi vắng, má thằng Phong cũng chẳng có ở nhà, vậy thì nó khỏi mong méc ai. Nghĩ đến đây thằng Phong lại càng khoái chí, đợi con nhỏ bước ra nữa, nó sẽ... bồi thềm “vài cú” để trả thù món nợ bấy lâu nay.
    Nó thò tay vào túi quần, lôi ra viên pháo thứ hai, đợi chờ...

    [Dear Guest/Member you can't see link before replyclick here to register]


    Con Thảo cuối cùng rồi cũng xuất hiện nhưng trên người nó không còn bộ đồ mới, chỉ còn bộ đồ vải như mọi ngày. Đôi mắt nó đỏ hoe. Tự nhiên thằng Phong động lòng. Cầm viên pháo trong tay, nó không biết có nên hù con Thảo nữa không. Con Thảo không dám bước ra hàng rào mà ngồi xuống trên thềm, lấy tay chống cằm buồn thiu. Thằng Phong tần ngần một chút rồi cất giọng:

    - Cho chừa tật, ngày thường binh tụi kia!

    Mấy giây trôi qua, nó tưởng là con Thảo không nghe, định dợm bước vào nhà, không ngờ con Thảo lên tiếng:

    - Phong thảy pháo vào người Thảo rủi cháy bộ đồ, Thảo sẽ không có đồ mới ăn tết mà còn bị má đánh nữa.

    - Chứ sao ngày thường mày theo bọn kia mà không binh tao?

    - Ai biểu Phong lúc nào cũng ỷ mình là con trai, ăn hiếp Thảo. Má Thảo dạy hai nhà ở kề cận đáng lẽ... đáng lẽ...

    - Đáng lẽ sao?

    - Đáng lẽ hai đứa phải thân nhau mới đúng...

    - Ơ... ơ... ai mà biết đâu? Nhưng nếu vậy, từ nay mày... ơ... Thảo phải... phải theo phe Phong...

    - Ừ thì... Thảo hứa, nhưng mà tại sao mình phải đánh lộn? Hay cả bọn con nít tụi mình huề rồi... chơi chung với nhau, phải vui hơn không?

    - Huề hả? Mấy đứa kia không chịu thì sao? Nhiều khi Phong cũng... không thích đánh lộn nhưng phải đánh để chứng tỏ mình không sợ ai, để cho người ta biết mình là anh hùng...

    - Bây giờ Phong không đánh lộn nữa, nhưng Thảo vẫn xem Phong là anh hùng có được không?

    Thằng Phong chợt lúng túng trước đề nghị của con Thảo, đưa tay lên gãi đầu:

    - Vậy à? Vậy cũng được... nhưng Thảo nhớ những gì Thảo nói nha... Hay mình ngoéo tay cho chắc ăn?

    - Xa vậy làm sao mà ngoéo?

    - Thì Phong chạy sang... bên ấy...

    - Rồi rủi Phong lại lấy pháo hù Thảo nữa thì sao?

    - Không có là không có, mình đã... huề rồi mà...

    - Vậy... Phong qua đây!

    Hai ngón tay be bé đưa ra ngoéo vào nhau như một hiệp định đình chiến, không, phải nói là hiệp ước chấm dứt chiến tranh mới đúng. Có ngọn gió mùa Xuân xôn xao trên hàng rào bông bụp. Thằng Phong cũng chợt nhận thấy con Thảo dễ thương dù trong bồ đồ cũ chứ không phải bộ đồ hoa tím mới.

    Giây lâu, thằng Phong bảo:

    - Đốt pháo nha!

    Con Thảo giẫy nẩy:

    - A, Phong lại... muốn hù Thảo!

    - Không phải, Phong cắm viên pháo xuống đất rồi châm ngòi, Thảo núp sau lưng Phong như vậy sẽ an toàn, không sợ nữa...

    - Vậy hả? Vậy... mình đốt nha... hihi... Vui quá!

    “Xì... đùng”, con Thảo đứng sau lưng thằng Phong, đưa tay bịt lỗ tai, nó không còn sợ nữa, ánh mắt ngời sáng niềm vui và trên môi nở nụ cười. Ừ, không cần đánh lộn, cái hình ảnh chở che này của thằng Phong vẫn mãi mãi là... anh hùng trong lòng của nó... Còn thằng Phong thì sao? Lòng nó cũng rộn vui còn hơn... đi đánh lộn.

    oOo

    Mười lăm năm sau...

    Vào một ngày của cuối tháng 12 âm lịch, trên con đường làng xuất hiện một chàng trai cao ráo, nước da hơi ngăm. Vừa đi chàng vừa khe khẽ hát “Tết nay anh không thèm đốt pháo vì tiếng cười em làm rộn rã lòng anh rồi...”. Hôm nay chàng trở về theo lời hẹn với người yêu. Hai nhà thật gần, chỉ cách nhau có mỗi cái hàng rào bông bụp... Từng bước chân mùa Xuân cũng hối hả theo chàng trở về. Tới đầu ngõ, không nén được nỗi vui mừng, chàng cất tiếng gọi “Thảo ơi!” để thấy thấp thoáng bên hiên giữa những bông hoa màu đỏ, màu vàng là dáng dấp nhỏ nhắn của một người con gái trong bộ đồ hoa tím ngày xưa.

    Đâu đây, ai đó đã thay chàng đốt lên những tràng pháo tết dòn tan...




    To view links or images in signatures your post count must be 10 or greater. You currently have 0 posts.

















    To view links or images in signatures your post count must be 10 or greater. You currently have 0 posts.
















  2. The Following 3 Users Say Thank You to Kim Nguyen For This Useful Post:

    muingonhi9x (03-02-2011),tonminhphuktv (03-02-2011)

  3. # ADS
    Quảng cáo Contact: 0906.26.26.26
    Join Date
    Always
    Location
    Advertising world
    Posts
    Many


     

Visitors found this page by searching for:

tet nay anh khong can keo mut vi da co moi em

bài hát tết này anh không thèm kẹo mứt

bai hat tet nay anh khong them keo mut

tet nay anh khong can dot phao

tai bai hat tet nay co em

tết nay anh không thèm kẹo mứt

bai hat co cau tet nay anh khong them dot phaotai bai hat tet nay anh khong them keo mutloi bai hat tet nay anh khong them di choitet nay anh khong them keo mut vi da co moi emhttp:thegioitinhoc.vnan-choi-nhau-cafe51542-aoetet-nay-anh-khong-them-keo-mut-vi-da-co-moi-em-thom-ngot-tua-sen-hong.htmltat nam nay anh khong can keo mutbai hat nao co cau tet nay anh khing them keo muttet nay anh khong them keo mut vi da co moi em thom ngontet nay anh khong them keo muc vi da co moi emtet nay akhông them keo mưctet nay em khong can may ao moica khuc têt nay a không them keo mưctet nay em khong them may ao moi vi da co em tho tet nay anh khong them keo muttet nay a khong can dot phao lA bbxuan nay anh khong can dot phaotết này anh không thèm kẹo mứt vì đã có môi em thơm ngọt tựa sen hồngnghe nhac tet nay e khong can keo mutbh têt nay a khong ăn keo vi co sac moi em hong

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •